“Chấp nhận đây không phải chuyện có thể đạt được một sớm một chiều và dám thừa nhận thất bại”

Bạn không cần trở thành trung tâm của sự chú ý để trở nên hướng ngoại trong mắt người ngoài hay thích thú tiệc tùng hơn. Bạn cũng không cần từ bỏ những điều trước nay bạn vẫn coi trọng để cải thiện sự quảng giao vì việc đó làm mất đi bản sắc riêng của bạn.

Tôi sẽ không bao giờ quên được cái lần một mình ngồi làm bài tập lớn giữa những tiếng ồn từ dưới tầng vọng lên. Hôm ấy là thứ năm, các bạn cùng nhà tổ chức tiệc còn tôi ngồi ở tầng trên, cặm cụi với tiểu luận môn Luật Thương mại quốc tế của mình.

Một phần lý do là vì tôi là một vận động viên chủ chốt trong câu lạc bộ thể thao của trường, đã thế còn theo học song bằng (tính cả bằng Luật Thương mại kia) trong một kỳ.

Việc đó không dễ dàng. Thực sự có những khi tôi thấy mình may mắn vì không phải tham dự những buổi tụ tập ồn ào như vậy. Thế nhưng tôi cũng muốn được quảng giao. Nhưng những bữa tiệc đông đúc có nhiều người lạ thường làm tôi lo lắng. Tôi chỉ muốn quảng giao ở mức thấp nhất có thể và gặp gỡ một vài người mới mà thôi.

Tôi mệt mỏi với việc luôn chôn chân ở “Pháo đài cô đơn” của mình (một người bạn cùng phòng gọi tôi như vậy vì biết tôi hâm mộ Superman).

Những lời khuyên đứa bạn khuyên nhủ tôi thì khá chung chung, không có lời nào hữu ích như “là chính mình thôi” hay “đến bắt chuyện với cô ấy đi”. Kết quả là tôi không thay đổi gì mấy.

Nhưng tôi thì có thể làm gì chứ? Tôi không có nhiều thời gian. Tôi học 6 môn một kỳ, phải tập bóng chuyền, có nhiều bài tập về nhà và vẫn muốn dành thời gian với những người đã thành bạn tôi rồi.

Chấp nhận đây không phải chuyện có thể đạt được một sớm một chiều và dám thừa nhận thất bại

Khi bạn nhận ra bạn cần trải qua cả một quá trình, bạn sẽ trút bớt được gánh nặng phải nhanh chóng đạt được những thành công LỚN. Thay vì vậy, bạn sẽ tập trung vào những thành công nhỏ mà nhanh. Chúng cho thấy bạn đang tiến bộ, bạn cần bỏ ít công sức hơn và bớt chán nản trên hành trình chinh phục mục tiêu. (Ví dụ: thay vì bắt chuyện với một cô gái xinh đẹp trong bữa tiệc 80 người, hãy thử nói chuyện với một người lạ dễ gần bạn gặp ở trung tâm thương mại kể cả khi đó là một ông cụ tuổi 80).

Bằng cách tiến những bước nhỏ, bạn sẽ thấy quá trình tiến bộ của mình khi tiến tới những mục tiêu lớn hơn. Bước nhỏ nhất tôi đã tiến được có lẽ là việc tới bắt chuyện với một người bạn/một người trong đội bóng chuyền của tôi khi họ đang ở cùng một nhóm người mà tôi không quen. Tôi đã có bạn mình ở đó nên việc giới thiệu cũng trở nên dễ dàng hơn.

Một số người trong đó nhanh chóng trở thành bạn của tôi, chúng tôi tụ tập cùng nhau vào các giờ giải lao hoặc cùng tham gia các bữa tiệc. Tất cả là nhờ bước tiến nhỏ bé kia.

Theo Trí Thức Trẻ

Trade Circle, chuyên trang tin tức bán lẻ số 1 Việt Nam